<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>thành phố &#8211; Sài Gòn Voice</title>
	<atom:link href="https://saigonvoice.vn/chude/thanh-pho/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://saigonvoice.vn</link>
	<description>Kênh thông tin của người Sài Gòn</description>
	<lastBuildDate>Wed, 10 Jul 2019 08:50:42 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	

<image>
	<url>https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2018/09/cropped-saigonvoice-favicon-32x32.png</url>
	<title>thành phố &#8211; Sài Gòn Voice</title>
	<link>https://saigonvoice.vn</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Về quê &#8211; Lựa chọn mưu sinh của người lao động lên thành phố</title>
		<link>https://saigonvoice.vn/2438/ve-que-lua-chon-muu-sinh-cua-nguoi-lao-dong-len-thanh-pho.html</link>
					<comments>https://saigonvoice.vn/2438/ve-que-lua-chon-muu-sinh-cua-nguoi-lao-dong-len-thanh-pho.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Saigon Voice]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 10 Jul 2019 08:50:42 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Phố thị]]></category>
		<category><![CDATA[Người nhà quê]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống mưu sinh]]></category>
		<category><![CDATA[làm nông]]></category>
		<category><![CDATA[lao động]]></category>
		<category><![CDATA[Người lao động]]></category>
		<category><![CDATA[thành phố]]></category>
		<category><![CDATA[về quê]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://saigonvoice.vn/?p=2438</guid>

					<description><![CDATA[<div style="margin-bottom:20px;"><img width="500" height="293" src="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que.jpg" class="attachment-post-thumbnail size-post-thumbnail wp-post-image" alt="" decoding="async" fetchpriority="high" srcset="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que.jpg 500w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que-300x176.jpg 300w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que-357x210.jpg 357w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></div><p>Vạ vật mưu sinh ở thành phố trong tình trạng không nhà, không tiền và không việc làm khiến cho nhiều lao động tự do không còn đủ sức bám trụ. Nhiều người quyết định quay trở về quê trú ẩn chờ qua giai đoạn khó khăn.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://saigonvoice.vn/2438/ve-que-lua-chon-muu-sinh-cua-nguoi-lao-dong-len-thanh-pho.html">Về quê &#8211; Lựa chọn mưu sinh của người lao động lên thành phố</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://saigonvoice.vn">Sài Gòn Voice</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div style="margin-bottom:20px;"><img width="500" height="293" src="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que.jpg" class="attachment-post-thumbnail size-post-thumbnail wp-post-image" alt="" decoding="async" srcset="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que.jpg 500w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que-300x176.jpg 300w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que-357x210.jpg 357w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></div><p><strong>Về quê trú ẩn</strong></p>
<p>Chị Quý (xã Hải Hà, Hải Hậu, Nam Định) than thở đi bán hoa quả rong ở Hà Nội đã hơn 5 năm nay nhưng chưa bao giờ rơi vào tình cảnh ế ẩm và khó khăn như lúc này.</p>
<p>&#8220;Cả ngày nai lưng, rong ruổi hết các con đường mà có hôm chỉ kiếm được có vài chục đến hơn trăm nghìn mỗi ngày. Có hôm sáng lấy hàng thì đắt mà đến tối ế ẩm quá hòa vốn cũng phải bán cho hết chứ mang về thì chỉ có vứt đi&#8221;.</p>
<p>Thu nhập bấp bênh và ít ỏi trong khi ở lại Hà Nội dù có cố gắng tiết kiệm đến mấy cũng không thể nào bớt được các khoản ăn, ở, điện nước. Thế nên, một tháng trừ chi phí sinh hoạt số tiền chị dành dụm được chẳng đáng là bao. Cùng đường, chị đã tính đến bỏ gánh hàng rong để về quê.</p>
<p>&#8220;Giờ mà về quê trông vào mấy sào ruộng thì cũng chẳng sống được, nhưng tạm thời thì đành phải thế đã, bởi về quê chí ít là được gần chồng, gần con rồi vợ chồng tính tiếp. Chồng ở nhà thì đi làm phụ hồ rồi, tôi chắc mua đàn gà giống nuôi đến Tết bán một mẻ là vừa&#8221;, chị Quý lo lắng.</p>
<p>Vợ chồng anh Thân (Khoái Châu, Hưng Yên) cũng đã lên Hà Nội đi lao động gần chục năm nay, thế mà đến giờ này vợ chồng anh cũng đang bàn tính rời Thủ đô để về quê khi công việc ngày có ngày không.</p>
<p><img decoding="async" class="aligncenter wp-image-2439" src="https://saigonvoice.vn/cdn/2019/07/ld_tron_pho_ve_que.jpg" alt="" width="800" height="469" srcset="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que.jpg 500w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que-300x176.jpg 300w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/07/ld_tron_pho_ve_que-357x210.jpg 357w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></p>
<p>Lên thành phố, anh đi bốc vác ở dốc Bưởi, còn vợ làm giúp việc theo giờ, ki cóp cũng kiếm được &#8220;đồng ra đồng vào&#8221; hơn ở quê đi làm lúa.</p>
<p>&#8220;Thế nhưng bây giờ việc thì ít mà tiền sinh hoạt cái gì cũng tăng. Vợ chồng tôi xoay xở chóng mặt, tháng nào cũng mất hơn triệu tiền nhà, điện, nước rồi thực phẩm thì cái gì cũng lên giá, tiền tiêu ngang ngửa tiền kiếm được. Đợt này, chắc chúng tôi phải về quê tính cách khác&#8221;, anh Thân cho hay.</p>
<p>Anh Thân chia sẻ, đi làm mấy năm vợ chồng anh cũng dành dụm được ít vốn, anh tính mở cửa hàng tạp hóa nhỏ để buôn bán, còn vợ anh sẽ lấy lại mấy sào ruộng, ngoài trồng lúa sẽ cố làm thêm mấy vụ hoa màu để cải thiện.</p>
<p>Đa phần những người lao động tự do không có việc làm, lại phải đối diện với chi phí đắt đỏ chốn thành thị đã tìm cách &#8220;lánh nạn&#8221; về quê. Với nhiều người lao động, về quê chưa hẳn là đã tìm được công việc khác, song tâm lí về nhà chi tiêu đỡ tốn kém hơn trong thời buổi đắt đỏ này cũng là một động lực.</p>
<p>Anh Huynh làm việc tại khu vực chợ lao động Phùng Khoang, Hà Nội, chia sẻ: &#8220;Chúng tôi toàn lao động chân tay, trình độ học vấn chẳng có nên hy vọng tìm được việc lúc này nó mong manh lắm. Cứ cố bám trụ ở đây có khi việc chẳng có mà ăn thì không thể nhịn được. Về quê rau dưa trong vườn đấy rồi, đơn giản cũng kiếm được bữa ăn đạm bạc&#8221;.</p>
<p><strong>Bỏ nhà máy về làm nông</strong></p>
<p>Không chỉ những người làm nghề lao động tự do đối diện với tình trạng khủng hoảng, không có việc làm phải đổ &#8220;ngược&#8221; về quê tìm kế sinh nhai mà nhiều công nhân các khu công nghiệp dẫu đắn đo cuối cùng vẫn quay trở về.</p>
<p>Chị Loan (Việt Hùng, Vũ Thư, Thái Bình) vốn là công nhân da giày tại một nhà máy trong khu công nghiệp Sóng Thần I (Bình Dương) nhưng đã về quê hơn 4 tháng nay vì chật vật không tìm được việc làm.</p>
<p>Chị cho biết, công ty ít việc nên một lượng lớn công nhân mất việc. Không muốn trở về quê, chị Loan đã đi xin làm chạy bàn tại một quán ăn. Công việc vất vả nhưng lương tháng nhận được vỏn vẹn 2 triệu đồng.</p>
<p>&#8220;Với số tiền kiếm được như vậy thì ăn tiêu, trả tiền nhà trọ là hết sạch, chẳng còn dư giật gì mà gửi về phụ giúp bố mẹ, thế nên tính đi tính lại tôi quyết định về. Giờ tôi đang xin đi phụ học may, khi nào thành nghề sẽ cố mở một cửa hàng của mình để kiếm kế sinh nhai.&#8221;</p>
<p>Nhiều lao động từ quê ra thành phố xin vào làm công nhân tại các khu công nghiệp với suy nghĩ ra thành phố dễ kiếm việc hơn, lương công nhân còn cao hơn đi làm ruộng ở quê nhưng chính suy nghĩ đó khiến không ít người thất vọng, nhiều người đành ngán ngẩm quay về.</p>
<p>Chị Phạm Thị Hiên làm công nhân tại khu công nghiệp Thăng Long, Hà Nội đang dự tính sẽ về quê tìm một công việc khác. Chị cho biết: &#8220;Cứ nghĩ lương công nhân một tháng hơn 2 triệu đồng là cũng ổn rồi nhưng lên Hà Nội mới biết chi tiêu đắt đỏ quá. Bây giờ, chỉ cần về quê kiếm việc gì đó làm ít tiền hơn nhưng đổi lại cuộc sống sẽ đỡ chật vật hơn trên này&#8221;.</p>
<p>Anh Hội vốn là thợ cơ khí ở khu vực Ngã Tư Sở nhưng từ vài tháng nay, công việc thất thường chẳng có, anh phải dùng phương tiện đi lại duy nhất của mình làm &#8220;cần câu cơm&#8221;.</p>
<p>Anh tâm sự, chạy xe ôm mới biết công việc này cũng chẳng dễ dàng gì trong thời buổi này. Giá xăng thì tăng, đứng ở bến xe thì tiền bến bãi mất 20.000 đồng/ngày, nên ngày nào may lắm anh kiếm được hơn trăm nghìn. Lo lắng tình trạng không có việc kéo dài anh Hội đang có ý muốn về quê nhưng lại băn khoăn vì về thì cũng chưa biết làm gì để kiếm ra tiền.</p>
<p>&#8220;Về quê tuy không mất tiền nhà, ăn uống tiêu pha cũng rẻ hơn thật đấy nhưng mà tìm được việc làm kiếm tiền cũng không đơn giản. Biết chút ít về cơ khí, tôi cũng muốn mở một cửa hàng hàn xì nhôm kính nhưng ngặt cái lại không có vốn. Nếu quyết tâm làm thì chắc chỉ còn cách đi vay thôi.&#8221;, anh Hội trăn trở.</p>
<p>Theo Vef</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://saigonvoice.vn/2438/ve-que-lua-chon-muu-sinh-cua-nguoi-lao-dong-len-thanh-pho.html">Về quê &#8211; Lựa chọn mưu sinh của người lao động lên thành phố</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://saigonvoice.vn">Sài Gòn Voice</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://saigonvoice.vn/2438/ve-que-lua-chon-muu-sinh-cua-nguoi-lao-dong-len-thanh-pho.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>“Xin lỗi cô, tôi cũng chỉ là thằng nhà quê”</title>
		<link>https://saigonvoice.vn/1114/xin-loi-co-toi-cung-chi-la-thang-nha-que.html</link>
					<comments>https://saigonvoice.vn/1114/xin-loi-co-toi-cung-chi-la-thang-nha-que.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Saigon Voice]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 26 Jun 2019 09:17:09 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Người nhà quê]]></category>
		<category><![CDATA[Tin nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[miền Trung]]></category>
		<category><![CDATA[thằng nhà quê]]></category>
		<category><![CDATA[thành phố]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://saigonvoice.vn/?p=1114</guid>

					<description><![CDATA[<div style="margin-bottom:20px;"><img width="640" height="420" src="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/06/cai-nhau-1513566023554.png" class="attachment-post-thumbnail size-post-thumbnail wp-post-image" alt="" decoding="async" loading="lazy" srcset="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/06/cai-nhau-1513566023554.png 640w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/06/cai-nhau-1513566023554-300x197.png 300w" sizes="auto, (max-width: 640px) 100vw, 640px" /></div><p>Tôi là dân thành phố gốc, còn chồng tôi quê tận miền Trung. Hồi tôi yêu anh, cả nhà tôi phản đối. Mẹ tôi lúc đó thậm chí còn đòi từ mặt tôi. Lý do họ đưa ra là anh xuất thân nghèo khó, quê xa, thân cô thế cô nơi phố thị. Nhưng thói [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://saigonvoice.vn/1114/xin-loi-co-toi-cung-chi-la-thang-nha-que.html">“Xin lỗi cô, tôi cũng chỉ là thằng nhà quê”</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://saigonvoice.vn">Sài Gòn Voice</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div style="margin-bottom:20px;"><img width="640" height="420" src="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/06/cai-nhau-1513566023554.png" class="attachment-post-thumbnail size-post-thumbnail wp-post-image" alt="" decoding="async" loading="lazy" srcset="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/06/cai-nhau-1513566023554.png 640w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/06/cai-nhau-1513566023554-300x197.png 300w" sizes="auto, (max-width: 640px) 100vw, 640px" /></div><p>Tôi là dân thành phố gốc, còn chồng tôi quê tận miền Trung. Hồi tôi yêu anh, cả nhà tôi phản đối. Mẹ tôi lúc đó thậm chí còn đòi từ mặt tôi. Lý do họ đưa ra là anh xuất thân nghèo khó, quê xa, thân cô thế cô nơi phố thị. Nhưng thói đời, đâu có cha mẹ nào thắng được con cái. Sau đôi ba lần tôi giở trò ăn vạ, bố mẹ tôi cũng phải chấp nhận với yêu cầu anh phải ở rể.</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-1115" src="http://saigonvoice.vn/cdn/2019/06/cai-nhau-1513566023554.png" alt="" width="800" height="525" srcset="https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/06/cai-nhau-1513566023554.png 640w, https://saigonvoice.vn/wp-content/uploads/2019/06/cai-nhau-1513566023554-300x197.png 300w" sizes="auto, (max-width: 800px) 100vw, 800px" /></p>
<p>Dĩ nhiên lúc đầu anh giãy nãy không đồng ý. Anh nói anh có công việc đàng hoàng, chưa thể mua nhà ngay thì thuê nhà trọ. Nhưng tôi lại khóc, cửa ải khó khăn nhất tôi đã vượt qua rồi, giờ đến lượt anh. Nếu tôi có thể vì anh sao anh không thể vì tôi một chút. Nói tới nói lui, cuối cùng anh cũng đồng ý.</p>
<p>Ở rể thì có gì là không tốt? Tiền nhà thì không mất. Tiền ăn uống mẹ tôi cũng lấy cho có lệ. Chỉ có điều anh vốn nếp người nhà quê, sau này ra thành phố lại sống độc thân nên sinh hoạt hơi tùy tiện. Nhập gia tùy tục, mẹ tôi thì thẳng tính, đôi lần phê bình thẳng. Vậy là anh ấy khó chịu.</p>
<p>Anh ấy nói bạn bè lúc nào cũng bỡn cợt anh “chó chui gầm chạn”. Tôi bảo: “Mẹ em già rồi, trước chỉ hầu mỗi con gái, giờ còn phải hầu thêm con rể chứ có nhờ cậy gì đâu, bà đã chẳng than phiền thì thôi. Anh cứ chửi thẳng vào mặt họ, còn hơn khối thằng không có gầm chạn mà chui”. Ấy vậy mà chồng tôi tức giận, rằng anh chẳng cần ai hầu hạ, anh cũng chẳng thấy vẻ vang gì với việc “chui gầm chạn” cả. Anh quyết ra ở riêng, còn tôi muốn ở đâu thì tùy.</p>
<p>Tôi nghĩ anh chỉ nói vậy thôi, không ngờ anh đi một ngày thì về thu dọn đồ, nói đã thuê được nhà trọ rồi. Mẹ tôi bực quá, nói thẳng với anh “Những kẻ chẳng có gì thì lại hay tự ái”. Anh nhã nhặn chào rồi đi. Tôi cũng chỉ còn nước đi theo.</p>
<p>Ở trọ, đụng đến cái gì thiếu cái đó, chồng tôi nói sẽ sắm dần. Tôi vốn quen đủ đầy, nay vì chồng ngang tàng mà chịu khổ. Ăn uống cũng phải tiết kiệm vì trăm khoản phải chi tiêu. Tôi bảo anh “chắc anh chịu khổ quen rồi, sướng cũng không biết đường hưởng”. Hai vợ chồng thỉnh thoảng lại cãi vã nhau vì những chuyện không đâu. Những lúc căng thẳng thường là anh ấy xuống nước trước. Tôi cho như thế là đúng, làm vợ anh tôi đã chịu đủ thứ thiệt thòi.</p>
<p>Cuộc sống đang êm đềm thì mẹ anh nói muốn ra chơi, muốn xem cuộc sống mới của vợ chồng con trai như thế nào. Và đó thực sự là chuỗi ngày ác mộng của tôi.</p>
<p>Anh chê mẹ tôi khó tính nhưng mẹ anh còn khó tính gấp nhiều lần, mà khó tính một cách rất nhà quê. Bà đi chợ, cứ cái gì rẻ là bà mua nhiều, xong rồi thức ăn thừa ăn hết ngày này qua ngày khác. Mùa rau nào bà mua rặt loại ấy, bảo rau đúng mùa thì đỡ phun thuốc. Sáng nào cũng 5h là bà dậy, bắt đầu quét dọn, rửa ấm chén inh ỏi cả lên. Buổi sáng bà còn chịu khó nấu cơm, ăn cơm cho chắc dạ, cho lành, ăn hàng vừa không vệ sinh vừa tốn kém.</p>
<p>Chưa đủ, bà còn suốt ngày kể lể về thời bà đi làm dâu khốn khổ thế nào, còn phụ nữ bây giờ sung sướng ra sao. Bà khó chịu khi thấy tôi nhờ chồng sấy hộ mái tóc hay bóp hộ tôi cái vai khi tôi kêu mỏi. Bà chê tôi lười, còn nói cái ngữ như tôi mà về quê sống chắc chỉ có nước bốc cám mà ăn.</p>
<p>Tôi tưởng bà chỉ chơi tuần, vài tuần. Đến khi hỏi chồng “Mẹ anh bao giờ về quê?” thì tá hỏa khi anh nói rằng “mẹ nói ở đến tết, có thể lâu hơn”. Tôi bảo chồng “anh nhắc khéo bảo bà về quê, chứ sống mà cứ soi mói kìm kẹp thế này em ngột ngạt lắm. Em nói thật, bà cứ luôn nhìn sự việc dưới con mắt nhà quê của mình rồi phê bình, áp đặt đủ kiểu, em không sống được”.</p>
<p>Chỉ nghe tới đó, chồng tôi nổi lôi đình “<em>Xin lỗi cô, tôi cũng chỉ là thằng nhà quê nhé. Cô không sống được với người nhà quê thì còn sống chết lấy tôi làm gì. Không có bà già nhà quê ấy thì không có thằng nhà quê này, cô hiểu chưa</em>”. Trời ạ, anh ấy gào lên rồi bỏ đi.</p>
<p>Đã bao lần như vậy rồi, hễ lúc nào cứ chạm đến từ “nhà quê” cái là anh ấy lồng lộn lên như bò bị chọc tiết. Nhà quê thì bảo nhà quê, nào tôi có nói sai cái gì đâu. Là chồng tôi cứ quan trọng hóa vấn đề lên để có cớ giận dữ với tôi, để biến tôi thành một người vợ không ra gì.</p>
<p>Tôi định nhân sự này bỏ về nhà mẹ để một thời gian, vừa thoải mái đầu óc, vừa tự do một chút. Nhưng lại sợ với tính cách của chồng tôi anh sẽ nói “có giỏi đi được thì cho đi luôn” thì cũng dở. Cuộc sống sau hôn nhân đúng là một màu xám ngoét. sao anh ấy không sống được với mẹ vợ mà lại bắt tôi phải sống với mẹ chồng? Ai có cách gì giúp tôi tô hồng lên một chút được không?</p>
<p>Thanh Ngân (Dân trí)</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://saigonvoice.vn/1114/xin-loi-co-toi-cung-chi-la-thang-nha-que.html">“Xin lỗi cô, tôi cũng chỉ là thằng nhà quê”</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://saigonvoice.vn">Sài Gòn Voice</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://saigonvoice.vn/1114/xin-loi-co-toi-cung-chi-la-thang-nha-que.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
